CHUYỆN TÌNH 2 NGƯỜI LÍNH (ĐỌC ĐI RỒI KHÓC)

[0915804875] KÉO VÀNG CHẤM COM 

Rồi ngày đó cũng đã đến , ngày tôi rời gia đình và nhập ngũ vào khoảng tháng 9 năm 1991. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi phải sống xa gia đình và trong môi trường tập thể toàn là men không. 


Tôi lo sợ vô cùng vì không quen sinh hoạt tập thể trong quân trường , điều kiện vật chất thiếu thốn , không phòng tắm riêng , không phòng vệ sinh riêng, và vì là tân binh nên bị kiểm soát rất chặt chẻ . Tất cả lính mới phải đi vệ sinh chung , phải tắm chung , thay đồ chung , đi tiểu chung , đi ngũ chung và luôn bị giám sát bởi các trung đội trưởng và tiểu đội trưởng vì họ sợ chúng tôi đào ngũ. 

Và cũng chính vì vậy mà tôi đã phải cố gắng thật nhiều để tỏ ra mình là men. Nhưng 1 thời gian không lâu mọi người cũng đã bắt đầu nghi ngờ tôi , lúc đó tôi rất sợ mỗi lần phải tắm và thay đồ chung , tôi cố tình tắm thật chậm để được thay đồ sau cùng khi không còn ai ở đó nữa . Nhưng thật ra còn 1 người ở đó và luôn để mắt đến tôi xem thái độ tôi như thế nào ? Đó là anh trung đội trưởng , người giám sát lính mới xem sau khi tắm xong tất cả có vào trại hay không ? hay tìm đường đào ngũ. 

Lúc đầu tôi cũng ngại lắm nhưng dần dần tôi cũng quen vì chỉ có mình anh thôi , tôi cũng yên tâm rất nhiều . Thỉnh thoảng tôi hay xin anh cho tôi tắm sau cùng và anh cũng đồng ý , 1 vài lần anh chủ động lấy nước từ giếng lên giúp tôi và cũng có lần chúng tôi tắm chung với nhau. Nhưng khi thay đồ tôi vẫn là người sau cùng , tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều vì không phải sinh hoạt tập thể với bạn lính nữa , chỉ mình tôi và anh hay đứng xa xa như để canh gác tôi nhưng thực ra anh tin tưởng tôi nhiều hơn nên anh không còn sợ tôi đào ngũ nữa và hơn thế nữa tôi đã bắt đầu có cảm tình với anh bởi cá tính mạnh mẽ của anh , tôi tin tưởng anh nhiều hơn , và tình cảm đó ngày càng lớn lên.
Hàng ngày chúng tôi phải ra thao trường học và tập ngắm bắn , anh hay đến nằm bên cạnh tôi khi thì chỉ dẫn khi thì chọc phá. Tình cảm của chúng tôi ngày càng lớn dần lên , những giờ giải lao tôi hay đến bên anh nói chuyện , nằm gối đầu lên bụng anh và đùa giởn 1 cách hồn nhiên như 1 đứa trẻ , tôi cảm thấy thời gian tân binh qua rất nhanh không giống như những ngày đầu mới nhập ngũ. 

Có những buổi tối chúng tôi thường treo võng ngoài sân để nằm và tôi hay nói đùa với anh là ” em yêu anh rồi anh biết không? ” , anh trả lời rằng ” anh không biết và anh không muốn biết “. Tôi làm nũng “Anh phải biết , anh phải biết ” . Lúc đó anh hay quấn võng kín mít quanh mình không cho tôi thấy mặt và anh nói “anh không nghe gì hết” và tôi cứ việc nói “anh phải nghe , anh phải nghe….. ” . 

Tình yêu tôi dành cho anh hồn nhiên và trong sáng vô cùng.

Mùa đông năm đó lạnh hơn mọi năm rất nhiều hay chỉ vì lính chỉ có 1 chiếc chăn mỏng nên tôi thấy lạnh , tôi đã không ngủ được nhiều ngày liền vì lạnh , mặc quần áo dài , mang vớ chân mà tôi vẫn bị lạnh không tài nào ngủ được. Anh tiểu đội trưởng của tôi bảo sang ngủ với ảnh cho ấm vì giừong tôi và anh ấy cạnh nhau , nhưng tôi ngại và tôi đang yêu anh. Và cái đêm định mệnh nghiệt ngã đó đã đến , trưa hôm ấy anh bảo tối xuống ngủ với anh cho ấm vì tôi nói với anh là lạnh tôi không ngũ được. Tôi rất vui vì lời đề nghị của anh và tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản là ngủ 2 người trên 1 giừong sẽ ấm hơn và tôi sẽ có giấc ngủ ngon sau 1 này tập luyện mệt mỏi trên thao trường với nhiều ngày mất ngũ .

Đêm đó tôi xuống ngủ với anh và tôi thật sự có 1 giấc ngủ ngon vì ấm . Đến nửa đêm tôi nghe anh chạm vào vai tôi , tôi mở mắt thấy anh lấy chăn của mình đắp thêm cho tôi , tôi ấm thật sự và cảm động rất nhiều , sau đó anh quay lưng lại và tiếp tục ngủ trong tư thế co ro vì lạnh , tôi thấy vậy nên kéo chăn đắp lên người anh và quay sang ôm anh , anh quay người lại và ôm tôi thật chặt, tôi và anh ghì sát vào nhau , tôi vùi đầu vào ngực anh và nằm trong vòng tay săn chắc của anh. Anh nhẹ nhàng đẩy tôi xuống 1 chút và anh trườn người lên cao hơn , tay anh cởi nhẹ cút quần và tụt xuống , tôi hoàn toàn vô thức và chỉ làm theo bản năng của mình , tôi hôn nhẹ lên và bắt đầu ngậm của anh vào miệng (lúc đó tôi quá khờ khạo trong chuyện ấy vì là lần đầu tiên mà ) , anh nhẹ nhàng chuyển động ra vào 1 cách nhịp nhàng , có lúc anh đi quá sâu nên tôi muốn nôn , anh thường xoa vào lưng tôi những lúc như vậy , anh tiếp tục nhẹ nhàng như thế rồi bổng nhiên anh ghì chắt lấy tôi , tôi cảm giác anh đang làm nhanh hơn , mạnh hơn và từng giọt , từng giọt bắn vào miệng tôi , tôi không biết làn gì lúc đó nên ngậm lại trong miệng , anh rút ra và kéo tôi lên , anh bảo tôi nuốt đi , tôi làm theo và 1 vị đắng lan trong cổ họng tôi , tôi nói với anh đắng quá , anh bảo sẽ lấy nước cho tôi uống , nhưng tôi giữ anh lại và nói không cần đâu , vì tôi không muốn đánh thức những bạn lính đang ngủ xung quanh và sợ họ biết chuyện , anh ôm chặt tôi vào lòng và chúng tôi ngủ đến sáng.

Sáng hôm sau , lúc ăn sáng anh đã bỏ ra sau trại mà không ăn sáng cùng tôi và mấy anh tiểu đội trưởng khác , tôi lấy cho anh 1 chén cơm và mang ra sau trại , anh nói sao em làm như vậy mọi người sẽ nghi ngờ chúng ta mất , tôi nói với anh rằng chúng ta thỏa thuận sẽ phủ nhận chuyện này nếu có ai hỏi , chuyện này chỉ có anh và em biết mà thôi.

Nói là nói vậy chứ mọi người trong trung đội của tôi ai cũng biết tôi yêu anh , mặc dù họ không nói ra hoặc chỉ nói xa gần thôi , tôi luôn cười và bảo “không” với bất kỳ ai hỏi đến , lúc này tôi là trung tâm điểm của đại đội tôi đang sống , nhiều anh trung đội trưởng , tiểu đội trưởng khác cùng bạn lính cùng khóa bắt đầu tán tỉnh và tiếp cận tôi , họ tìm đủ cách lôi cuốn tôi và cố tình đi theo tôi những lúc tôi tắm 1 mình . 

Các bạn cũng biết trong đơn vị lính không có con gái ,chỉ toàn là men bị học tập trung 3 tháng quân trường không có con gái thì họ khó chịu thế nào ? Nhưng lúc đó tôi chỉ có anh và dành cho anh tất cả tình cảm của mình , tôi không quan tâm đến ai khác ngoài anh , và anh cũng bắt đầu kiểm soát tôi không cho tôi đi đâu 1 mình cả. 


Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà tôi có được , nhưng hạnh phúc chỉ mỉm cười với tôi chỉ khoảng 10 ngày , đến ngày cuối cùng ra trường tôi và anh phải xa nhau trong nước mắt , hôm đó là lần đầu tiên tôi biết uống bia , tôi mua bia uống với anh , đến lúc xỉn thì tôi khóc , anh cũng buồn , anh dìu tôi vào giừong ngủ đến chiều thì tôi tỉnh dậy thấy anh vẫn ngồi cạnh tôi , tôi thì thào “em yêu anh , yêu anh trọn đời , chỉ có mình anh thôi ” , anh cười buồn mà không nói , chỉ nắm tay tôi xiết chặt , tôi biết anh cũng rất buồn nhưng anh không nói , có lẻ anh sợ tôi khóc trước mọi người. Tối đêm cuối cùng đó tôi , anh và vài người bạn lính trốn ra ngoài uống cafe đến khoảng 10 giờ thì quay về doanh trại ngủ để chuẩn bị sáng hôm sau giao quân cho đơn vị khác sau 3 tháng tân binh. 

Đêm đó tôi và anh không ngủ được , tôi nằm trên cánh tay anh và khóc , anh lặng lẻ lau từng giọt nước mắt cho tôi suốt cả đêm , có lẻ trong cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ tìm được 1 người đàn ông như thế. Anh nói dù sau này có ra sau đi nữa thì anh vẫn xem em như em ruột của anh. Khi anh nói thế tôi biết là sẽ có 1 ngày anh xa tôi vĩnh viễn để lập gia đình vì anh là men mà , và tôi luôn chuẩn bị tinh thần đón nhận ngày nghiệt ngã đó .

Sáu tháng sau , tôi vẫn ở lại đơn vị củ còn anh về sư đoàn 5 đóng quân ở Tây Ninh , anh viết thư bảo là sẽ xuống thăm tôi tại nhà , tôi hồi hộp chờ đợi ngày tái ngộ và linh cảm bảo với tôi có thể anh sẽ đến sớm hơn ngày anh chỉ định trong thư , tôi xin phép đơn vị về nhà trước 1 ngày theo hẹn , và khoảng 1 giờ sau khi tôi về đến nhà thì anh cũng tìm được nhà tôi , lúc đó chỉ có tôi và mẹ đang nói chuyện với nhau và anh đến , tôi mừng đến nổi không làm chủ được mình , tôi chạy ra ôm chầm lấy anh và anh cũng xiết chặt vai tôi , nhìn thấy mẹ anh buông tôi ra và cúi đầu chào mẹ . Mẹ tôi cũng quý anh vì có lẻ tôi ca tụng về anh quá nhiều , và những ngày còn tân binh , mỗi tuần mẹ đều đi thăm tôi và anh cũng hay ngồi nói chuyện với mẹ .Tôi cảm thấy có lổi với mẹ rất nhiều vì mẹ không biết là tôi đang yêu anh , mẹ chỉ nghĩ đơn giản là anh tốt bụng nên tôi mến anh. 

Đêm của 6 tháng xa cách nhớ nhung , chúng tôi lao vào nhau cuồng nhiệt hơn , đam mê hơn và hạnh phúc hơn. Chúng tôi không nói nhiều mà chỉ nhìn nhau, ôm chặt nhau như sợ phải xa nhau lần nữa.


Nhưng chuyện hợp rồi tan là chuyện thường tình của thế gian có mấy ai tránh khỏi , tôi và anh cũng vậy. Anh ở lại với tôi 2 đêm yêu thương và hạnh phúc rồi anh cũng quay về đơn vị và tôi cũng phải thế . Ngày tôi đưa anh ra bến xe cũng là ngày buồn nhất của tôi ,tôi hỏi anh khi nào mình gặp lại nhau , anh đáp rằng chưa biết được , tôi bảo anh 6 tháng nữa là tết và anh cũng sẽ xuất ngũ , anh hãy đến thăm em nhe , anh chỉ im lặng mà không trả lời , anh lên xe và tôi đã vội vàng quay lưng lại và chạy thật nhanh , tôi sợ những giọt nước mắt của tôi làm anh buồn hơn , về đến nhà đem xe vào gặp mẹ và mẹ hỏi ” con khóc à ?” , tôi chỉ khẻ gật đầu rồi đi vào phòng.

Mùa xuân năm 1993 , anh đã xuất ngũ trước tết 2 tuần , tôi cũng viết thư cho anh và hẹn sẽ chờ anh ở nhà trong những ngày tết , tôi mong anh từng ngày , mùng 1 , mùng 2 , mùng 3 và …… anh đã không đến , tôi buồn và khóc thật nhiều mỗi buổi tối . Tôi xin phép ba mẹ cho tôi qua tìm nhà anh nhưng ba không cho tôi đi với lý do tôi sẽ phải đi ghe sang sông để vào nhà anh , và trên con sông đó tôi có 1 người anh họ đã chết ngay đoạn mà tôi sẽ phải đi qua , tôi rất buồn và lo lắng anh sẽ quên tôi , anh sẽ cưới vợ vì lần gặp nhau 6 tháng trước anh đã rất buồn và không hẹn ngày quay lại thăm tôi.

Và rồi đúng như tôi lo lắng , anh đã lấy vợ mà không nói với tôi một lời , dù một lời thật cay đắng …. 


Làm sao tôi biết được anh lấy vợ ư ? Linh cảm hay giác quan thứ 6 gì đó đã cho tôi cảm nhận được ngày tân hôn của anh , tôi khó chịu , bồn chồn và quyết định xin nghĩ phép về kiếm nhà anh nhưng thủ trưởng của tôi đã không chấp thuận , ông ta bảo cuối tháng mới được về , vậy là tôi phải cố gắng chờ đợi đên cuối tháng .

Nghiệt ngả cho tôi , cố gắng tìm kiếm mãi cuối cùng tôi cũng tìm được nhà anh , ngôi nhà chử đinh nằm sâu trong những con kinh ngoằn ngoèo , tôi phải mất khoảng gần 2 tiếng đi ghe nhỏ vào những con kinh đó và hỏi thăm , đến lúc tôi hỏi thăm được nhà anh cũng là lúc tôi muốn té ngất xuống con kinh đó vì người chỉ đường hỏi tôi rằng ” Phải thằng Du mới cưới vợ hồi đầu tháng không ? ” tôi choáng váng trả lời rằng “con không biết” , bà dì đó khẳng định lại 1 lần nữa “Đúng là con bác Hai rồi , nó mới cưới vợ hồi đầu tháng đó”. Tôi chới với muốn ngã xuống sông , bà dì chèo ghe la lên “ngồi xuống để té bây giờ” , rồi người ta chỉ đường cho tôi lên bờ đi , nhưng lổ tay tôi lúc đó lùng bùng rồi nên không nghe được gì hết , tôi cố gắng leo lên bờ và không quên trả tiền bà dì chèo ghe , cám ơn bà và cho bà toàn bộ trái cây tôi mua để đem theo , có 2 đứa trẻ dẫn đường cho tôi đi , tôi đi 1 đoạn rồi bảo 2 đứa trẻ đi trước đi , tôi đi sau cũng được , tôi tựa lưng vào 1 gốc dừa , ngồi gục xuống , tay chân bủn rủn , vừa đói , vừa khát , vừa bị sốc . Khoảng 20′ sau tôi cố gắng lê từng bước chân mệt mỏi đi tìm nhà anh.

Tôi bước qua khoảng sân rộng để phơi lúa , không thấy ai ở nhà trước , tôi bước tiếp đến giang nhà phía sau , anh đang nằm trên võng , ba anh đang chẻ tre , và 1 đứa em trai đang ngồi trên giừong tre , anh bật ngồi dậy thật nhanh khi thấy tôi , giới thiệu tôi với ba anh , em trai và dẫn tôi lên nhà trên , khi đi qua khoảng sân rộng anh kề vào tai tôi nói nhỏ “anh cưới vợ rồi” , tôi mỉm cười đau đớn “em biết rồi”.

Đêm đó tôi được sắp xếp ngủ với em trai anh ở nhà trên , ba mẹ cũng ở nhà trên , anh và vợ mình ngủ trong buồn ở nhà dưới . Tôi không ngủ suốt đêm , nước mắt chảy dài , tôi không dám khóc lớn sợ em của anh nghe thấy, còn anh tôi biết anh cũng không ngủ suốt đêm vì anh cứ đi ra đi vào hoài , lục đục ở nhà dưới , rồi lúc thì trong buồng ngủ của vợ chồng anh .

Sáng hôm sau tôi thức dậy sớm để rửa mặt thật kỷ để anh không nhận ra là tôi khóc , nhưng khi tôi bước ra ngoài lu nước bên hông nhà thì anh đã đứng sẳn đó rồi , lấy kem đánh răng trét lên bàn chải và đưa cho tôi , tôi rùng người muốn bật khóc thật lớn vì anh vẫn quan tâm đến tôi , nhưng tôi cố ghìm lại được vì sợ gia đình anh biết và nhất là vợ anh , tôi vẫn luôn yêu anh dù rằng tôi đang đau khổ tột cùng , tôi muốn anh có 1 gia đình hạnh phúc , tôi không muốn phá vở hạnh phúc anh đang có , và cả sỉ diện của tôi nữa , 1 thằng con trai mà.

Ăn sáng đơn giản bằng 1 tô mì gói mà vợ anh nấu , cho tôi , cho cả 2 vợ chồng anh , họ ngồi trước mặt tôi , và tôi cố nuốt những sợi mì cay đắng , nuốt đến đâu nghẹn đến đó , chỉ được 2 đủa mì là tôi không ăn nữa , tôi xin lổi vợ anh là tôi mệt nên ăn không được , anh hiểu nên nói “để đó đi , anh ăn dùm cho” , tôi lẳng lặng lên nhà trên và xin phép ba mẹ anh tôi về , ông bà ngõ ý giữ tôi lại vì họ nhận tôi làm con nuôi , tôi xin lổi và hẹn dịp khác vì tôi phải về lại đơn vị .
Hai tháng sau , một ngày cuối tháng tư nắng cháy , tôi lang thang bên 1 bờ hồ cạn nước trong đơn vị tôi đóng quân , bất chợt tôi nhớ đến sợi dây chuyền inox anh tặng tôi lúc ra quân về đơn vị mới , và mấy tháng trước lúc đến đây bơi nó đã bị đứt và rơi xuống đáy hồ , tôi không cách nào tìm được vì nước sâu , bây giờ nước cạn rồi , những đụn cát trắng xóa nổi lên đây đó dưới đáy hồ , tôi quyết định xuống và tìm , chẳng biết có phải ý trời hay không ? tôi ngồi xuống 1 đụn cát và lấy tay cào ra , 1 sợi dây màu trắng hiện ra , tôi nhặt lên và khóc , tôi nghĩ không biết có khi nào tìm được vật sẽ tìm được người chăng ? nhưng tôi biết đó chỉ là hy vọng hảo huyền vì anh đã có vợ rồi anh sẽ không tìm thăm tôi nữa .

Tôi thật sự ngỡ ngàng khi anh xuất hiện ngay ngày hôm sau khi tôi nhặt sợi dây chuyền , tôi mừng vì gặp lại anh , và cũng buồn vì đã mất anh , đêm đó tôi cũng đã khóc suốt đêm trong vòng tay của anh , anh cũng lặng lẻ lau từng giọt nước mắt cho tôi .

Vậy là đã 20 năm cho một cuộc tình đau khổ , tuyệt vọng. Giờ đây tôi đang ở rất xa , cô đơn , lặng lẻ , và nhớ về anh thật nhiều khi tham gia diễn đàn cùng các bạn , tôi và anh bây giờ như 2 anh em , nhưng vẫn còn đâu đấy dư âm của một chút tình xưa , chúng tôi ít có cơ hội gặp nhau , chỉ vài năm 1 lần , và cũng không còn đam mê như ngày xưa nữa , thỉnh thoảng tôi hỏi anh “anh còn yêu em không ?” anh chỉ cười buồn và nắm tay tôi thật chặt , tôi biết anh vẫn yêu tôi nhưng tình yêu đó không còn tròn vẹn nữa rồi .


Tư vấn và thực hiện tạo mẫu tóc nam nữ theo yêu cầu tại đại chỉ

SALON KORIGAMI

Số [7] Trần Tế Xương - 122 Trấn Vũ rẽ vào - phường Trúc Bạch - quận Ba Đình - Hà Nội


Xem HỌC VIỆN TÓC KORIGAMI 0915804875 DẠY CẮT TẠO MẪU TÓC 3D NAM NỮ ở bản đồ lớn hơn

Nhận xét