VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI

''Công việc của chúng ta chỉ đơn giản là chắp cánh cho những ước mơ đấy, cùng mỉm cười, ủng hộ khi chúng tìm thấy được đam mê. 

Chúng ta đừng biến ước mơ của ta thành ước mơ của các con. Hãy cứ để chúng được ước mơ, được sống thay vì tồn tại''.


Đam mê của bản thân và kỳ vọng của gia đình lúc nào cũng ở 2 thái cực đối đầu nhau, là niềm trăn trở của rất nhiều bạn trẻ. Làm thế nào khi bản thân ấp ủ ước mơ vẫy vùng nghệ thuật, nhưng người lớn lại vẽ cho chúng ta con đường khác? Làm thế nào để can đảm đi đến cùng lựa chọn của mình? Làm thế nào để biết mình muốn gì, yêu thích gì, để một lòng cố gắng với nó? Và cả phụ huynh nữa - làm thế nào để hiểu con của mình?

Mới đây, Việt Max - một dancer gạo cội và là một nghệ sĩ có tiếng tại Việt Nam - đã đăng tải một bài viết khá dài về vấn đề trên. Bài viết nhanh chóng nhận được gần 10 nghìn lượt thích, cùng hàng trăm bình luận của cư dân mạng.
VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI

Câu chuyện anh bạn hàng xóm sống vui với công việc trông xe
Ở nước ta, tư tưởng có một công việc ổn định và ưu tiên kiếm sống đã giết chết rất nhiều những ước mơ hoài bão. Bước quan trọng của đời người là chọn cho mình một con đường, một cái nghề để sống với nó. Vậy con đường đó, bước chân đó có thực sự là con đường ta muốn đi và bước chân ta muốn bước?
Tôi cũng là một thằng đã từng ngoi ngóp trên những con đường ấy và ước mơ đấy. Tôi hiểu rõ tâm trạng của những bạn trẻ đang gặp những loay hoay, những lóng ngóng, những hoang mang, những chịu đựng,… để thực hiện bước đi cho con đường ước mơ của mình nên câu chuyện tôi không dành cho các bạn. Câu chuyện ở đây tôi dành cho những người làm bậc cha bậc mẹ, những người đang mong muốn cho những đứa con của mình có một cuộc sống hạnh phúc giống như tôi.

Tôi còn nhớ thời đi học cấp 2, tôi có một thằng bạn hàng xóm học cùng trường. Nó là thằng xếp vào dạng học sinh yếu kém, nó cũng bị đúp lớp vài năm vì nó không học được. Nó chẳng thích thú việc học hành nhưng bố mẹ nó luôn chửi mắng và bắt nó phải đi học để còn nên người. Nói chung là hàng xóm láng giềng bạn bè đều cho nó là thằng có vấn đề, kiểu dở hơi thần kinh rung rinh nên mới không học được…

Một ngày nọ, nó vẫn cắp cặp sách ra khỏi nhà và về nhà đúng giờ theo tiếng trống trường, chỉ có điều là nó không còn bước vào cổng trường hay lớp học nữa… Việc đó diễn dài cả mấy tháng trời, hôm thì nó cứ lang thang phía sau trường nhặt lá đá ống bơ, hôm thì ngồi ghế đá ngắm rác trôi trên hồ nước, hôm thì lại thu lu ngồi một góc chợ nhìn ông bán cá, bà bán thịt… Đơn giản nó làm thế vì nó muốn làm đẹp lòng hai bên: Bố mẹ nó thì yên tâm con vẫn đi học chăm chỉ bình thường, còn nó không phải gánh nặng đi học nữa. Đấy tính toán như cao thủ chơi cờ mà mọi người lại bảo nó hâm.
Đương nhiên cái kim lâu ngày trong bọc cũng lòi ra, bố mẹ nó biết được và đánh nó một trận tơi bời, sau đó gửi nó về quê làm thợ nghề. Ấy thế nào vài tháng sau tôi lại thấy nó lang thang ở phố vì mới bị đuổi việc… Lúc đó, tôi vẫn đang học hành ngon lành hơn nó nên có kiểu suy nghĩ thằng này đứt rồi, cuộc đời mày là trôi vô bờ vô bến… thôi đứt phim nhé…
Rồi bẵng đi một thời gian, tôi thấy nó làm công việc trông xe ngay dưới khu tập thể. Phải nói là nó làm rất tốt công việc đó, ngày xưa học toán với hình học thì không nổi 2 điểm vậy mà khi làm nó nhớ xe của ai, thuộc lòng cả biển số xe… Nó sắp xếp xe rất hợp lí, nhanh gọn và đều tăm tắp. Trước đi học thì nó tự kỉ, ít nói, bây giờ nó lại luôn vui vẻ, tươi cười nói chuyện giao lưu với mọi người… Từ một thằng mà ai cũng nghĩ khờ khạo, ngu dốt chẳng làm được việc gì cuối cùng lại cũng có vợ, có con và cùng hạnh phúc, giúp nó làm công việc mà nó yêu thích… Trong khi lúc đó tôi vẫn đang loay hoay chưa tìm được cho mình một công việc ổn định thực sự, nói gì đến việc hưởng thụ hạnh phúc gia đình.
Vậy đối với chúng ta, thế nào là một nghề nghiệp ổn định, thế nào là một cuộc sống hạnh phúc? Phải chăng công việc ổn định là những nghề như kế toán ngân hàng, bác sĩ hay giáo viên? Cuộc sống hạnh phúc phải chăng là cuộc sống kiếm được nhiều tiền để có thể mua nhà, mua xe hơi? Ai cũng muốn làm việc trí óc thì ai sẽ làm việc chân tay?
Hãy để các con được sống, thay vì tồn tại
Những quan niệm cha truyền con nối, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó ở nước ta nó như một thói quen vô hình được đưa vào tư tưởng của những bậc làm cha làm mẹ. Thời đại bây giờ thì tư tưởng nhiều gia đình cũng đã thoáng và tiên tiến hơn rất nhiều, nhưng đa số các bậc cha mẹ vẫn luôn đưa định hướng và áp đặt cho con cái của mình những công việc mà họ cho là đúng. Kiểu bố đang làm ngân hàng thì con cứ học ngân hàng đi rồi ra trường bố gửi con vào đấy làm, hoặc kiểu mấy nghề này sắp tới Hot này, bắt kịp thời đại sau này còn được trọng dụng,…vân vân và vân vân…

Nói chung là cứ phải làm gì cho nó nở mặt nở mày với họ hàng, làng xóm và làm việc phải kiểu ngồi mát ăn bát vàng. Còn nói về mấy ngành nghề liên quan đến thể thao hay nghệ thuật, thì thôi ngay, câu chuyện phù phiếm, đó là ngành nghề trâu bò, mơ mộng, không ổn định và thiếu thực tế. Làm nghề đó có mà cạp đất mà ăn nhé, toàn là mấy ông nghệ sĩ dỏm.

Thế nhưng đâu phải ai cũng hiểu, những đứa trẻ đều yêu thích tự do và khám phá, đối với chúng cuộc sống có nhiều điều kỳ diệu và chúng cũng muốn tạo ra những điều kỳ diệu cho cuộc sống. Bị áp đặt một con đường sống hay nghề ổn định chính là cái lồng chật hẹp, ngột ngạt kìm hãm sự phát triển, sáng tạo của chúng.

Thôi thì chúng ta, những bậc phụ huynh yêu dấu ơi. Hãy cứ để những đứa con của mình bước đi cho dù con đường đó ngay cả đối với ta còn thấy mơ hồ, chúng sẽ tự bước, tự loay hoay, tự vấp ngã,… để chúng tự hiểu được ước mơ đó là ước mơ hão huyền hay đó là ước mơ chính đáng. Có như vậy chúng mới tìm được giá trị cuộc sống qua chính trải nghiệm của mình.

Công việc của chúng ta chỉ đơn giản là chắp cánh cho những ước mơ đấy, cùng mỉm cười, ủng hộ chúng khi chúng tìm thấy được đam mê. Chúng ta đừng biến ước mơ của ta thành ước mơ của chúng. Hãy cứ để chúng được ước mơ, được sống thay vì tồn tại !!!

Còn những bạn trẻ đang có tâm hồn bay bổng hơn những thứ “ổn định”, nếu bạn đang sống lành mạnh, lương thiện và tử tế với ước mơ chính đáng ấy thì sao phải sợ ai ngăn cản. Cứ bay đi, bay thoát khỏi cái lồng ngột ngạt khó thở để say với những ước mơ của mình!!!

VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI
Dân mạng chia sẻ nhiều ý kiến trái chiều
Những chia sẻ thật lòng của một người nghệ sĩ cá tính, người cha của cậu con trai chất lừ tên Pid dường như đã nói lên nỗi lòng của khá nhiều bạn trẻ. Rất nhiều bình luận đồng tình với quan điểm của anh, kèm theo đó là chia sẻ câu chuyện của chính mình.
”Em đã từng khủng hoảng và rất buồn bã, có lúc còn muốn kết thúc cuộc sống vì không biết phải làm gì, phải sống vì điều gì. Em thấy rồi ai cũng sẽ sống từng đó năm, có thể mất mạng vì bệnh tật, tai nạn, hay già đi. Suy cho cùng cũng sẽ như thế, rồi gặp một số người, ngay cả bố em cũng luôn nói “Con gái học xong kiếm một tấm chồng, vậy là sống cuộc sống như mọi người.
Thật sự em không muốn kết thúc cuộc sống như thế, cái gì mà ổn định, mà quy luật, thật sự nó là cái gì mà bây giờ họ mang ra để làm thước đo, khiến cả gia đình mình cũng bị ảnh hưởng theo.
Cảm ơn vì bài viết của anh, có lẽ nhiều người sẽ bảo vấn đề tài chính rất quan trọng, nhưng nếu có tài chính mà không có những suy nghĩ tân tiến, thì sẽ cứ mãi đi theo cái quy luật mệt mỏi này, cái quy luật bẻ cong mọi ước mơ và hoài bão” - bạn có nickname Nguyen Hong chia sẻ.
VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI
Việt Max và con trai - bé Pid
”Ngày xưa mình đi học năm lớp 6 thì rất ham vẽ vời tranh truyện, tự sáng tác truyện tranh trên những trang vở ô ly. Những trang truyện mà cả lớp đứa nào đọc cũng ôm bụng cười bò. Mình mê vẽ đến mức các giờ học khác mình bỏ ngang, chỉ tập trung nghĩ và vẽ truyện thôi. Cho đến khi cô giáo chủ nhiệm biết và phạt mình bằng 5 cái bạt tai và bắt đứng trước lớp tự tay xé từng trang truyện mình sáng tác. Mình đã rất đau lòng, tâm hồn non nớt khi đó đã hoảng sợ đến mức không còn dám nghĩ đến chuyện vẽ vời nữa. Bao nhiêu năm qua rồi mà giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ…” - bạn Đinh Quốc Phương kể.
Bên cạnh đó, vẫn có nhiều ý kiến cho rằng, đam mê là tốt, nhưng đam mê mà không tự nuôi sống bản thân mình thì cũng không nên, vì suy cho cùng, ba mẹ cũng chỉ vì lo con cái không thể tự nuôi lấy mình mà thôi.
”Được làm thứ mình thích đương nhiên là vui và thú vị rồi, tuy nhiên làm sao để vừa làm thứ mình thích mà vẫn phải đủ hiệu quả để nuôi được bản thân và xa hơn là nuôi sống gia đình tương lai của mình thì lại là một câu chuyện khác. Trách nhiệm của các bậc cha mẹ là cần phải đào tạo cho con mình những kiến thức sống cơ bản để làm nền tảng cho việc tự phát triển của con sau này” - (Thanh Nguyen).
”Tuổi trẻ có đam mê riêng cũng tốt thôi, nhưng suy cho cùng thì các ông muốn thỏa mãn, hãy cứ tự kiếm tiền, tự bươn chải, tự chịu trách nhiệm với những rủi ro thì chả ai cấm. Còn đằng này phần lớn vẫn là dùng tiền bố mẹ mài mặt đi làm, tốt nhất nên tạm dẹp đi mà nghe lời, chưa tính đến công ơn sinh thành mà chỉ cần biết là họ trả tiền cho mình và mình nhận thì bản thân phải có nghĩa vụ nghe theo để trả nợ, đơn giản như 1 bản hợp đồng thôi ” - (Nguyễn Thành Hưng)
Việt Max là một cái tên rất nổi trong làng nghệ thuật Việt Nam. Anh xuất thân là một dancer và là cái tên ”đại thụ” trong lĩnh vực hip hop. Bé Pid dường như cũng được thừa hưởng gen nghệ thuật của anh khi có gu thời trang rất chất, mê vẽ vời và hip hop.
VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁIVIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI
VIỆT MAX "ÔNG BỐ CỦA NĂM": ĐỪNG BIẾN ƯỚC MƠ CỦA MÌNH THÀNH CỦA CON CÁI
Một số bức ảnh khác của Pid và bố Việt Max

Nhận xét